.

28 tháng 1, 2013

CHÀO NHÉ, HONEY MOON











Anh, em sẽ ra đi anh ạ!

Hôm qua, chúng mình đã gặp nhau. Anh vẫn trao em nụ hôn của ngày trước, vẫn ôm em và lau nước mắt cho em. Nhưng khi em nói, anh không nhìn em. Và em đã hiểu, chẳng còn gì để mà níu kéo.




Anh biết không? Sự thật là anh đã hết yêu em? Cách anh im lặng không một lời giải thích, dù có là một cô bé ngốc nghếch thì em cũng phải tự hiểu. Nhưng lòng em đau, em xót xa và em vẫn không muốn tin. Khi em đến nơi hẹn gặp anh, em biết mình đang làm một điều vô ích. Nhưng kệ, em vẫn cứ muốn như vậy. Ít nhất cho em được nhìn anh một lần cuối, cho em quan sát anh thật kỹ để em biết em không hiểu nhầm.

Sáu tháng rồi còn gì. Sáu tháng em đã xa anh. Cái nỗi đau của những ngày sáu tháng trước vẫn hằn sâu trong em nhức nhối. Thời gian thật đáng sợ, nhưng thời gian là phương thuốc hữu hiệu duy nhất dành cho những kẻ khổ đau. Tất cả rồi cũng sẽ được thời gian xoa dịu. Đến như tình yêu của em dành cho anh, tưởng rằng trên đời em có thể chết vào một ngày mà em mất anh. Thế nhưng khi anh đi rồi, em vẫn sống được đến ngày hôm nay. Vết thương trong lòng em cũng kịp liền sẹo rồi đấy anh ạ, nhanh thật, nhanh đến độ mà em không ngờ.

Em đã sắp xếp, gói ghém lại những mảnh vỡ tình yêu. Em đã cất đi thật kỹ, ở một nơi rất xa xăm để em không bao giờ vô tình nhìn thấy hay nghĩ đến. Trái tim em cũng đã kịp ngủ yên, không thảng thốt. Thế mà sau những ngày tháng quyết tâm, khi lý trí của em đã chế ngự được trái tim yếu mềm, thì bỗng dưng hôm qua, em nhớ anh đến nao lòng. Em chẳng kịp nghĩ gì nhiều mà chỉ biết lao đến tìm anh.



















Anh đây- vẫn là anh của ngày xưa, nhưng em thấy anh xa lạ quá! Anh trái ngược với hình dung của em. Ít nhất, ngần ấy kỷ niệm của chúng ta nó không làm anh tiếc nuối chút nào sao anh? Hôm qua, anh vui vẻ, tươi rói, anh hồ hởi và tràn đầy năng lực- anh làm trái tim em nhói buốt.  Có phải không anh? Dường như sự rũ bỏ em đã làm cho anh thấy thanh thản và hạnh phúc đến như vậy? Thế mà em cứ ngỡ sẽ gặp một ánh mắt quầng thâm mất ngủ, bộ râu lởm chởm không cạo, khuôn mặt ủ rũ âu sầu, một hình ảnh thiểu não, thất thểu… giống như là em đây. Em đã định đến gặp anh để nói cho anh tất cả, nhưng em không thể cất lên lời. Em chỉ biết nhìn anh. Chắc điều đó đã làm anh thấy em tội nghiệp lắm đúng không? Vì vậy anh đối xử với em thật nhẹ nhàng…nhẹ nhàng đến nỗi em tưởng như một làn gió thoảng qua, lướt trên má em, môi em,  không đọng lại, mà vụt bay đi như sương, như khói….


Anh à, nếu không gặp lại anh ngày hôm qua, chắc có lẽ cuộc đời em sau này mãi sống trong day dứt. Rằng có một con bé ngây thơ, ngốc nghếch được yêu mà không biết gìn giữ tình yêu. May mà gặp anh rồi em mới biết, có còn nữa đâu tình yêu để mà em giữ gìn. Ôi thật là chua chát quá! Em phải dùng từ “may” trong một việc thế này, khi mà em mất đi một tình yêu thiêng liêng nhất,  điều quý giá nhất đối với em ….

Anh à! Nếu chúng mình nối lại tình yêu thì em sẽ trách anh nhiều lắm đấy! Trách anh sao không ở bên cạnh em khi mà em cần có anh hơn bao giờ hết. Trách anh sao quá vô tâm và sao nỡ nặng lời để nước mắt em rơi nhiều đến thế! Nhưng sau ngày hôm qua, em chẳng biết nói gì hơn. Em chỉ biết cảm ơn anh. Cảm ơn anh rất nhiều! Anh đã cho em một lý do để em quên anh, chỉ bằng một lý do đơn giản như thế: một trái tim lạnh lùng và một ánh mắt không dành cho em. Không còn gì để mà em hy vọng.

Giờ thì em có thể ra đi được rồi. Em đã có thể rời xa anh mà không dằn vặt bản thân em nữa. Khi em nhận ra, em thay đổi để tốt hơn thì tất cả lại quá muộn màng. Em chẳng thể làm gì hơn. Ngày mai em sẽ ra sân bay, em sẽ đến một nơi xa nhất có thể để trốn chạy tình yêu này, tình yêu đã mang đến cho em quá nhiều đau khổ và nước mắt. Hôm qua, em vẫn mong có một phép nhiệm màu khi chúng ta gặp nhau, để ngày hôm nay em cầm điện thoại và nói: xin lỗi, tôi xin hủy chuyến bay, nhưng…..

Anh à, em sẽ vẫn nói lời xin lỗi, nhưng đó là dành gửi đến cho anh. Em xin lỗi anh thật nhiều vì hôm qua em đã không nói với anh. Em đã không nói mình đến để chia tay anh. Em sẽ rời xa Hà Nội để thực hiện ước mơ học cao học và định cư ở trời Tây. Cái ước mơ mà em đã bao lần trì hoãn vì tình yêu với anh. Và bây giờ em thực hiện vì tình yêu của anh dành cho em đã không còn.


Sau này trên đường đời, có lẽ chúng mình không bao giờ gặp lại nhau. Có lúc nào anh chợt nghĩ đến em, thì mong anh hãy nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ của chúng mình. Khi ấy dù đang ở rất xa anh, em tin là mình sẽ cảm nhận được anh à! Em đã không thể có hạnh phúc được ở bên anh, thì hãy cho em được hạnh phúc vì không bị lãng quên.

Đêm nay trời đầy sao, nhưng không có trăng anh à! Thật tiếc! đêm cuối rời xa mảnh đất quê hương, em lại không được ngắm vầng trăng ấm áp từ vòm trời này. Ở nơi xa ấy sẽ vẫn có trăng, nhưng không phải là trăng ở nơi này! Em rồi cũng sẽ có một tấm chồng, nhưng người đó không phải là anh…..
  
Anh vẫn gọi em là “Honey moon- Vầng trăng ngọt ngào”, thì trong những ngày trăng sáng, anh hãy ngước lên bầu trời, nhớ một chút về em được không anh? Như vậy, một tháng có ít nhất một lần, một năm có ít nhất 12 lần anh ngắm trăng sáng tỏ, là lúc anh sẽ nhớ về em, được không?

Ở nơi xa ấy, em sẽ luôn cầu chúc cho anh những điều tốt đẹp. Hãy vững vàng bước tiếp trên con đường mà anh đã chọn, cùng với người con gái anh yêu. Chúc anh và ai đó mãi luôn hạnh phúc.....







2 nhận xét:

Mây Hồng nói...

NẾU NHƯ MỌI NGƯỜI HIẺU ĐƯỢC TÌNH YÊU TRONG DUYÊN CỦA TRỜI KHI MÂY HỒNG CÓ Ý TƯỞNG VIÉT BÀI KHÔNG CHỈ LÀ HÌNH ẢNH CỦA TÌNH YÊU NAN NỮ.

ĐÂY LÀ BÀI ĐẦU TIÊN CỦA BLOG NÀY VÀ NÓ ĐÚNG VỚI SUY NGHĨ CỦA MÂY HỒNG NGÀY HÔM NAY.

MỘT SƯ RA ĐI SẼ LUÔN LÀ NUỐI TIẾC KHI TA CÒN NGỜ VỰC, NHƯNG NÓ SẼ THANH THẢN KHI TA THẤY MỌI THỨ KHÔNG PHẢI NHƯ TA NGHĨ.

ĐÔI KHI TA CỨ PHẢI HY SINH BẢN THÂN ĐỂ GIỮ LẠI MỘT TÌNH YÊU CHO MỘT NGƯỜI MÀ NGƯỜI ĐÓ THỰC SỰ KHÔNG CẦN ĐẾN MÌNH.

NÉU HIẺU RA THÌ MỌI THỨ ĐỀU ĐƠN GIẢN VÀ NHẸ NHÀNG.

MỘT CÁI GÌ ĐÓ KẾT THÚC ĐỂ CHO CÁI MỚI ĐƯỢC BẮT ĐẦU.

Mo mot doi nói...

MỘT CÁI GÌ ĐÓ KẾT THÚC ĐỂ CHO CÁI MỚI ĐƯỢC BẮT ĐẦU.

Bài đăng phổ biến